Chủ Nhật, ngày 05 tháng 10 năm 2014

Ngũ nương họp mặt 5/10

     Sáng nay các bạn tranh thủ ngày rảnh họp mặt tám tại nhà Kim Chi
    Gồm có Kim Hoa ,Đức Hạnh ,Thoại Vân ,Lan B cùng cô bạn nhỏ Lê Mai nha ...

   

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 9 năm 2014

Hãy Thoát Cái Bóng Của Mình


Tôi ấp ủ được nói với các bạn cái chúng mình phải thấy để sửa đổi cách nghĩ, cách làm mới mong có ngày mai nhưng chưa nói được vì chưa có dịp. Viết không đúng lúc e sẽ bị chửi! Tôi thì không sợ bị chửi như bạn biết đấy nhưng cảm ứng bầy đàn sẽ không cho kết quả mình mong muốn. May sao có bài viết của Nguyễn Thế Duyên trên trang mạng của Nguyễn Trọng Tạo đã nói lên một số điều tôi muốn nói. Xin được trích nguyên văn bài viết ấy dưới đây:

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 9 năm 2014

Lệ Rơi

Nước mắt của nữ cổ động viên U19 Việt Nam đêm qua trên VTV6 làm xôn xao cư dân mạng đã được tường trình trên báo Kênh 14. Xin được trích dưới đây để nhớ lại những giọt nước mắt đáng yêu của các cổ động viên CT5 trong trận đấu ủng hộ gà nhà Cao Thắng trên sân vận động Hoa Lư năm 1974 mà tôi hằng ấn tượng.
VTH

Hình ảnh của một nữ CĐV xinh xắn nán lại trên khán đài lúc trao giải và không kìm được những giọt nước mắt - được ghi lại trên sóng truyền hình quốc gia, đã ngay lập tức khiến cư dân mạng phát sốt.


Thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2014

Học Để Làm Gì?

Thấy bạn Việt Trúc đóng góp nhiệt tình với đề tài Đi, Đi Đừng Về mà thương quá. Cảm động thực đấy. Bài viết rất quy mô, nói lên tấm lòng của Việt Trúc đau đáu với cái gọi là nguyên khí quốc gia! Đề tài ấy chưa có câu kết mà có lẽ sẽ không có câu kết vì tùy góc nhìn của mỗi người. Hôm nay xin được mở một đề tài có ảnh hưởng lớn đến góc nhìn của mỗi người. Đó là học để làm gì?



Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

Mừng Độc Lập Tự Do


Nhà vắng mình ên thiết tha chi 
Lang thang lên phố kiếm cái gì... 
Ghé quán thịt cày khai tâm trí 
Khui chai rượu đế thử lưu ly 
Nhấp chén nồng cay xoay mộng mị
Vơi niềm cô quạnh xả sầu bi 
Phơi phới tuổi già tim hoan hỉ 
Tự do độc lập sướng như ri!
VTH

Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

Ngũ Nương dự Hội Ngộ San Jose 2014


Ngũ nương tại Việt Nam! Theo chân bạn Lệ Quyên CT5 đi tham gia Picnic Hội Ngộ San Jose 2014 tại Hoa Kỳ nha ... Và chụp hình lưu niệm cùng quý Thầy Cô và bạn hữu trước ổ bánh to chúc mừng của Hội Ngộ ... nè ...


Chỉ có Đức Hạnh và Kim Hoa theo bạn dạo phố San Francisco nha 
Phố đi bộ mà ... thì ra nàng LanB xé lẻ đi chơi riêng với Phương Anh mà ... ghê quá nha ... 
Ngũ nương chụp hình lưu niệm cùng chủ xị Hội ngộ vợ chồng anh Đăng Khôi nha ... 

Thứ Tư, ngày 03 tháng 9 năm 2014

Tết Trung Thu - Tết Của Ước Mơ

Tết Trung Thu có nguồn gốc từ Trung Quốc. Truyền thuyết kể rằng vua Đường Minh Hoàng đang thưởng ngoạn trăng rằm tháng tám thì gặp đạo sĩ có phép tiên đưa vua lên Cung Trăng. Cảnh trí trên đây đẹp mê hồn, vua quên cả trời sáng. Đạo sĩ phải nhắc vua mới ra về nhưng lòng tiếc lắm. Từ đó mỗi năm cứ đến rằm tháng tám vua ra lệnh cho dân nhảy múa, rước đèn, bày tiệc để nhớ lại chuyện xưa.


Ngày lễ đó khi truyền qua Việt Nam đã được Việt hóa để cúng gia tiên. Dân ta không tin vào chuyện huyền hoặc nhưng vẫn làm cỗ, bày ra bánh kẹo để sau khi cúng người lớn ngồi lại ngắm trăng, uống trà hoặc rượu trong khi các cháu nhỏ rước đèn, múa lân, ca hát. Hằng Nga, chú Cuội chỉ có trong thơ ca. Thực tế, cha mẹ cho các cháu thưởng thức bánh kẹo đêm này là chính. Tết Trung Thu vì thế còn được gọi là tết Nhi Đồng.


Đó là chuyện xưa. Ngày nay cuộc sống đô thị đã đổi hẳn. Trẻ em không còn rước đèn, múa lân ngoài đường vì xe cộ nguy hiểm. Người lớn không còn ngắm trăng vì đèn điện sáng lóa hết cả. Bánh kẹo được chế biến với mục đích làm quà biếu 'người lớn hơn' chứ không nhằm cho 'người nhỏ hơn'. Tết Trung Thu từ đó mất hẳn nét lãng mạn và ước mơ chết dần...

Thực tế, Sài Gòn tiêu thụ khoảng 10 ngàn tấn bánh Trung Thu và trẻ em ở thành phố được coi là 'thừa bánh thiếu trăng' trong khi ở nông thôn trẻ em 'thừa trăng thiếu bánh'. Dĩ nhiên vẫn còn ở đâu đó nhiều trẻ em thiếu cả trăng lẫn bánh!
 

Đây là tấm hình chụp một cậu bé nằm bên lề đường Sài Gòn, mê mẩn với chiếc đèn Trung Thu nghèo nàn. Bạn có lẽ đang xót thương cho cậu bé vì thiếu cả bánh lẫn trăng. Cậu bé đó có thể chưa bao giờ ăn bánh Trung Thu và chưa bao giờ thấy trăng. Cậu có nhiều cái để mơ nhưng cái đèn là chính. Nếu có bánh Trung Thu, dù chỉ một miếng nhỏ, sẽ đẹp xiết bao! Theo tôi, cậu bé đang có hạnh phúc hơn những trẻ em 'thừa bánh' vì cậu bé còn có ước mơ và chúng ta không còn hạnh phúc đó vì không còn có ước mơ mỗi dịp tết Trung Thu, tết của nhi đồng.
VTH