Năm 2014 sắp qua đi, để lại bao 'nuối căm cho những ngày cuối năm'. Thật vậy, đây là một năm với rất nhiều biến cố và mỗi biến cố đã để lại nhiều dấu ấn, cảm xúc riêng. Lắm người say sưa với mùa xuân Ả Rập đang bức rức với dang dở đó đây vẫn còn tại Lybia, Egypt, Syria, Iraq để rồi phẫn uất với hành động vô nhân đạo của nhà nước IS. Họ gào thét trước ngang ngược của Trung Quốc với giàn khoan 981 để rồi rên rỉ cho cách mạng không thành như ý muốn tại Ukraine. Họ nhảy cẫng lên khi Mỹ và phương tây trừng phạt Nga, tạo nên khủng hoảng đồng Rúp. Họ cay cú thấy Mỹ bình thường hóa với Cuba...
Tất cả bi hỉ ái ố của thế giới đổ lên chúng ta một bức tranh ảm đạm cuối năm xem chừng không có lối thoát. Tương lai xám xịt lởn vởn quanh ta có lẽ sẽ qua hết cả năm sau. Bạn tự hỏi năm 2015 thế giới sẽ ra sao và mình phải làm gì?
Nơi chúng mình trao nhau những kỷ niệm dấu yêu tưởng chừng như đã mất...
Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
Tìm Nhau
Bây giờ trên dưới tuổi sáu mươi
Ta đã đi xong một vòng đời
Danh lợi còn gì mà ham nữa
Từ nay tìm lại để vui thôi!
Nguyễn Đình Hầu
Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014
Ghen với nắng
Ghen chi với nắng ...???
Anh nỡ vội ghen với nắng say ....???
Khi nắng lung linh mỗi sớm mai
Dịu dàng hôn nhẹ truyền hơi ấm
Tất cả trên đường bất cứ ai ....
Chẳng ghét không thương đẹp xấu đâu
Bao dung ấm áp dắt dìu nhau
Nắng dịu trôi êm hồng đôi má ...
Tạo thêm nét đẹp chẳng gợn sầu
Cớ chi anh đấu với nắng hồng ...???
Lụm cụm da mồi lại tay rung
Nắng mãi chan hoà luôn tươi trẻ
Gây sự lấn áp nắng thì không ...!!!
Nói thương có thật sự thủy chung .???
Đọ cùng với nắng chắc hai lòng ....???
Thấy nắng mơn man hôn bím tóc ...
Anh vội chen chân níu kéo nàng ....
NTKH CT5
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014
Cuối Tuần Bàn Chuyện Thời Sự
Một điều được dự đoán từ nhiều năm trước đã xảy ra. Ngày hôm qua, theo tin chính thức của quỹ tiền tệ quốc tế IMF thì nền kinh tế số 1 thế giới đã trở thành nền kinh tế số 2. Theo tính toán của họ thì Trung Quốc đã vượt qua Mỹ với tổng sản lượng là 17,6 ngàn tỷ đô la (17.6 trillion) so với Mỹ là 17,4 ngàn tỷ. Tương tự, hai nền kinh tế này chiếm 16,5% và 16,3% tổng lượng kinh tế toàn cầu.
Mặc dù đây là điều được dự đoán trước nhưng sau khi có thông tin chính thức thì hàng loạt câu hỏi được đặt ra. Từ bao nhiêu năm qua hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ của Mỹ cứ luôn kèn cựa nhau và đảng này phản đối hầu như bất kỳ chính sách mới của đảng kia. Sự phản đối không hề dựa trên quyền lợi của dân chúng Mỹ mà chỉ vì quyền lợi của đảng. Chính điều này đã ngăn cản sự phát triển của nước Mỹ. Như vậy, phải chăng cần phải có thêm nhiều đảng phái chính trị?
Mặc dù đây là điều được dự đoán trước nhưng sau khi có thông tin chính thức thì hàng loạt câu hỏi được đặt ra. Từ bao nhiêu năm qua hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ của Mỹ cứ luôn kèn cựa nhau và đảng này phản đối hầu như bất kỳ chính sách mới của đảng kia. Sự phản đối không hề dựa trên quyền lợi của dân chúng Mỹ mà chỉ vì quyền lợi của đảng. Chính điều này đã ngăn cản sự phát triển của nước Mỹ. Như vậy, phải chăng cần phải có thêm nhiều đảng phái chính trị?
Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014
Ngũ nương họp mặt 5/10
Sáng nay các bạn tranh thủ ngày rảnh họp mặt tám tại nhà Kim Chi
Gồm có Kim Hoa ,Đức Hạnh ,Thoại Vân ,Lan B cùng cô bạn nhỏ Lê Mai nha ...
Gồm có Kim Hoa ,Đức Hạnh ,Thoại Vân ,Lan B cùng cô bạn nhỏ Lê Mai nha ...
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
Hãy Thoát Cái Bóng Của Mình
Tôi ấp ủ được nói với các bạn cái chúng mình phải thấy để sửa đổi cách nghĩ, cách làm mới mong có ngày mai nhưng chưa nói được vì chưa có dịp. Viết không đúng lúc e sẽ bị chửi! Tôi thì không sợ bị chửi như bạn biết đấy nhưng cảm ứng bầy đàn sẽ không cho kết quả mình mong muốn. May sao có bài viết của Nguyễn Thế Duyên trên trang mạng của Nguyễn Trọng Tạo đã nói lên một số điều tôi muốn nói. Xin được trích nguyên văn bài viết ấy dưới đây:
Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014
Lệ Rơi
Nước mắt của nữ cổ động viên U19 Việt Nam đêm qua trên VTV6 làm xôn xao cư dân mạng đã được tường trình trên báo Kênh 14. Xin được trích dưới đây để nhớ lại những giọt nước mắt đáng yêu của các cổ động viên CT5 trong trận đấu ủng hộ gà nhà Cao Thắng trên sân vận động Hoa Lư năm 1974 mà tôi hằng ấn tượng.
VTH
Hình ảnh của một nữ CĐV xinh xắn nán lại trên khán đài lúc trao giải và không kìm được những giọt nước mắt - được ghi lại trên sóng truyền hình quốc gia, đã ngay lập tức khiến cư dân mạng phát sốt.
VTH
Hình ảnh của một nữ CĐV xinh xắn nán lại trên khán đài lúc trao giải và không kìm được những giọt nước mắt - được ghi lại trên sóng truyền hình quốc gia, đã ngay lập tức khiến cư dân mạng phát sốt.
Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014
Học Để Làm Gì?
Thấy bạn Việt Trúc đóng góp nhiệt tình với đề tài Đi, Đi Đừng Về mà thương quá. Cảm động thực đấy. Bài viết rất quy mô, nói lên tấm lòng của Việt Trúc đau đáu với cái gọi là nguyên khí quốc gia! Đề tài ấy chưa có câu kết mà có lẽ sẽ không có câu kết vì tùy góc nhìn của mỗi người. Hôm nay xin được mở một đề tài có ảnh hưởng lớn đến góc nhìn của mỗi người. Đó là học để làm gì?
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014
Mừng Độc Lập Tự Do
Nhà vắng mình ên thiết tha chi
Lang thang lên phố kiếm cái gì...
Ghé quán thịt cày khai tâm trí
Khui chai rượu đế thử lưu ly
Nhấp chén nồng cay xoay mộng mị
Vơi niềm cô quạnh xả sầu bi
Phơi phới tuổi già tim hoan hỉ
Tự do độc lập sướng như ri!
VTH
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014
Ngũ Nương dự Hội Ngộ San Jose 2014
Ngũ nương tại Việt Nam! Theo chân bạn Lệ Quyên CT5 đi tham gia Picnic Hội Ngộ San Jose 2014 tại Hoa Kỳ nha ... Và chụp hình lưu niệm cùng quý Thầy Cô và bạn hữu trước ổ bánh to chúc mừng của Hội Ngộ ... nè ...
Chỉ có Đức Hạnh và Kim Hoa theo bạn dạo phố San Francisco nha
Phố đi bộ mà ... thì ra nàng LanB xé lẻ đi chơi riêng với Phương Anh mà ... ghê quá nha ...
Ngũ nương chụp hình lưu niệm cùng chủ xị Hội ngộ vợ chồng anh Đăng Khôi nha ...
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014
Tết Trung Thu - Tết Của Ước Mơ
Tết Trung Thu có nguồn gốc từ Trung Quốc. Truyền thuyết kể rằng vua Đường Minh Hoàng đang thưởng ngoạn trăng rằm tháng tám thì gặp đạo sĩ có phép tiên đưa vua lên Cung Trăng. Cảnh trí trên đây đẹp mê hồn, vua quên cả trời sáng. Đạo sĩ phải nhắc vua mới ra về nhưng lòng tiếc lắm. Từ đó mỗi năm cứ đến rằm tháng tám vua ra lệnh cho dân nhảy múa, rước đèn, bày tiệc để nhớ lại chuyện xưa.
Ngày lễ đó khi truyền qua Việt Nam đã được Việt hóa để cúng gia tiên. Dân ta không tin vào chuyện huyền hoặc nhưng vẫn làm cỗ, bày ra bánh kẹo để sau khi cúng người lớn ngồi lại ngắm trăng, uống trà hoặc rượu trong khi các cháu nhỏ rước đèn, múa lân, ca hát. Hằng Nga, chú Cuội chỉ có trong thơ ca. Thực tế, cha mẹ cho các cháu thưởng thức bánh kẹo đêm này là chính. Tết Trung Thu vì thế còn được gọi là tết Nhi Đồng.
Đó là chuyện xưa. Ngày nay cuộc sống đô thị đã đổi hẳn. Trẻ em không còn rước đèn, múa lân ngoài đường vì xe cộ nguy hiểm. Người lớn không còn ngắm trăng vì đèn điện sáng lóa hết cả. Bánh kẹo được chế biến với mục đích làm quà biếu 'người lớn hơn' chứ không nhằm cho 'người nhỏ hơn'. Tết Trung Thu từ đó mất hẳn nét lãng mạn và ước mơ chết dần...
Thực tế, Sài Gòn tiêu thụ khoảng 10 ngàn tấn bánh Trung Thu và trẻ em ở thành phố được coi là 'thừa bánh thiếu trăng' trong khi ở nông thôn trẻ em 'thừa trăng thiếu bánh'. Dĩ nhiên vẫn còn ở đâu đó nhiều trẻ em thiếu cả trăng lẫn bánh!
Đây là tấm hình chụp một cậu bé nằm bên lề đường Sài Gòn, mê mẩn với chiếc đèn Trung Thu nghèo nàn. Bạn có lẽ đang xót thương cho cậu bé vì thiếu cả bánh lẫn trăng. Cậu bé đó có thể chưa bao giờ ăn bánh Trung Thu và chưa bao giờ thấy trăng. Cậu có nhiều cái để mơ nhưng cái đèn là chính. Nếu có bánh Trung Thu, dù chỉ một miếng nhỏ, sẽ đẹp xiết bao! Theo tôi, cậu bé đang có hạnh phúc hơn những trẻ em 'thừa bánh' vì cậu bé còn có ước mơ và chúng ta không còn hạnh phúc đó vì không còn có ước mơ mỗi dịp tết Trung Thu, tết của nhi đồng.
Ngày lễ đó khi truyền qua Việt Nam đã được Việt hóa để cúng gia tiên. Dân ta không tin vào chuyện huyền hoặc nhưng vẫn làm cỗ, bày ra bánh kẹo để sau khi cúng người lớn ngồi lại ngắm trăng, uống trà hoặc rượu trong khi các cháu nhỏ rước đèn, múa lân, ca hát. Hằng Nga, chú Cuội chỉ có trong thơ ca. Thực tế, cha mẹ cho các cháu thưởng thức bánh kẹo đêm này là chính. Tết Trung Thu vì thế còn được gọi là tết Nhi Đồng.
Đó là chuyện xưa. Ngày nay cuộc sống đô thị đã đổi hẳn. Trẻ em không còn rước đèn, múa lân ngoài đường vì xe cộ nguy hiểm. Người lớn không còn ngắm trăng vì đèn điện sáng lóa hết cả. Bánh kẹo được chế biến với mục đích làm quà biếu 'người lớn hơn' chứ không nhằm cho 'người nhỏ hơn'. Tết Trung Thu từ đó mất hẳn nét lãng mạn và ước mơ chết dần...
Thực tế, Sài Gòn tiêu thụ khoảng 10 ngàn tấn bánh Trung Thu và trẻ em ở thành phố được coi là 'thừa bánh thiếu trăng' trong khi ở nông thôn trẻ em 'thừa trăng thiếu bánh'. Dĩ nhiên vẫn còn ở đâu đó nhiều trẻ em thiếu cả trăng lẫn bánh!
Đây là tấm hình chụp một cậu bé nằm bên lề đường Sài Gòn, mê mẩn với chiếc đèn Trung Thu nghèo nàn. Bạn có lẽ đang xót thương cho cậu bé vì thiếu cả bánh lẫn trăng. Cậu bé đó có thể chưa bao giờ ăn bánh Trung Thu và chưa bao giờ thấy trăng. Cậu có nhiều cái để mơ nhưng cái đèn là chính. Nếu có bánh Trung Thu, dù chỉ một miếng nhỏ, sẽ đẹp xiết bao! Theo tôi, cậu bé đang có hạnh phúc hơn những trẻ em 'thừa bánh' vì cậu bé còn có ước mơ và chúng ta không còn hạnh phúc đó vì không còn có ước mơ mỗi dịp tết Trung Thu, tết của nhi đồng.
VTH
Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014
Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014
Viếng Bạn Phạm Chơn 2
Sau khi viếng bạn Chơn về, Kim Hoa nhờ tôi trở lên nhà bạn Chơn gởi tiếp số tiền của các thân hữu KTCT ở Úc Châu gồm thầy ĐINH, anh HUỲNH QUỐC PHƯỚC, anh KIỆT và quỹ KTCTUC gởi phúng viếng. Một số hình tôi đại diện cho Thầy và các anh trao cho gia đình bạn Chơn xin đăng lên cho Thầy và các anh biết.
Gia đình bạn Chơn rất cảm động trước tình cảm của thầy Đinh và các anh chị KTCTUC dành cho bạn Chơn và gia đình. Trong lúc bối rối vợ con bạn Chơn chưa thể vào mạng cảm tạ được. Qua tôi vợ con bạn Chơn xin gởi lời chân thành cám ơn Thầy và các bạn KTCTUC dành cho gia đình bạn Chơn. Nhân đây tôi cũng xin nói đôi nét về gia đình bạn Chơn cho Thầy và quý bạn được rõ.
Chơn mồ côi cha từ nhỏ, lúc chưa đến 10 tuổi, mẹ Chơn ở vậy nuôi hai chị em Chơn khôn lớn. Trước đây sau khi học phổ thông Chơn vào học trường Dầu Khí Long Toàn Bà Rịa, tốt nghiệp được giữ lại trường hướng dẫn học viên thực tập. Khi thành lập gia đình con cái lần lượt ra đời, thu nhập không đủ sống Chơn xin nghỉ dạy về nhà kinh doanh Nông Sản. Mẹ Chơn nay đã 90 tuổi, cụ bà vẫn còn minh mẫn.
Chơn có bốn người con trai, một cháu mới vừa lập gia đình. Các cháu đều ngoan biết chia sẻ khó khăn cùng cha mẹ, trong đó ba cháu đã tốt nghiệp đại học còn một cháu đang học lớp11, vợ Chơn còn trẻ, khỏe. Nhìn chung kinh doanh thua lỗ, tài sản không còn nhưng điều đáng quý là các con Chơn được giáo dục tốt. Tôi tin các cháu sẽ cùng mẹ vượt qua khó khăn hiện nay, thay Chơn phụng dưỡng chu đáo cụ bà và bảo bọc nhau, xây dựng tương lai tốt đẹp sau này.
NĐH
Gia đình bạn Chơn rất cảm động trước tình cảm của thầy Đinh và các anh chị KTCTUC dành cho bạn Chơn và gia đình. Trong lúc bối rối vợ con bạn Chơn chưa thể vào mạng cảm tạ được. Qua tôi vợ con bạn Chơn xin gởi lời chân thành cám ơn Thầy và các bạn KTCTUC dành cho gia đình bạn Chơn. Nhân đây tôi cũng xin nói đôi nét về gia đình bạn Chơn cho Thầy và quý bạn được rõ.
Chơn mồ côi cha từ nhỏ, lúc chưa đến 10 tuổi, mẹ Chơn ở vậy nuôi hai chị em Chơn khôn lớn. Trước đây sau khi học phổ thông Chơn vào học trường Dầu Khí Long Toàn Bà Rịa, tốt nghiệp được giữ lại trường hướng dẫn học viên thực tập. Khi thành lập gia đình con cái lần lượt ra đời, thu nhập không đủ sống Chơn xin nghỉ dạy về nhà kinh doanh Nông Sản. Mẹ Chơn nay đã 90 tuổi, cụ bà vẫn còn minh mẫn.
Chơn có bốn người con trai, một cháu mới vừa lập gia đình. Các cháu đều ngoan biết chia sẻ khó khăn cùng cha mẹ, trong đó ba cháu đã tốt nghiệp đại học còn một cháu đang học lớp11, vợ Chơn còn trẻ, khỏe. Nhìn chung kinh doanh thua lỗ, tài sản không còn nhưng điều đáng quý là các con Chơn được giáo dục tốt. Tôi tin các cháu sẽ cùng mẹ vượt qua khó khăn hiện nay, thay Chơn phụng dưỡng chu đáo cụ bà và bảo bọc nhau, xây dựng tương lai tốt đẹp sau này.
NĐH
Viếng Bạn Phạm Chơn
Kim Hoa gọi điện báo không sắp xếp xuống viếng bạn Chơn được nhờ tôi đại diện nhóm ngũ nương và thân hữu trang Web KTCTUC mang vòng hoa đến viếng và gởi tiền phúng điếu của ngũ nương và các bạn Lâm Thị Hòa, Đinh Kim Thu, Nguyễn Thị Xuân Lan đến gia đình bạn Chơn. Tôi đã đến phúng viếng theo ý đã trao đổi với Hiệp và Kim Hoa như hình ảnh dưới đây:
Tiếc thương đứng trước linh sàng
Thành tâm chúc bạn lên đàng bình yên
Từ nay thôi hết lo phiền
Rời nơi cõi tạm tới miền vô ưu
NĐH
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014
Vĩnh Biệt Bạn Chơn
Các bạn ở lại.. Chơn đi!
Đường đời thôi chẳng mong gì gặp nhau
Biết rằng kẻ trước người sau
Dẫu đời là thế.. sao đau nhói lòng
NĐH
Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014
Đi Đi, Đừng Về!
Gần đây có nhiều tâm sự trải lòng xem ra rất vô tư, chân thật để rồi ngẫm lại đắng lòng. 'Nỗi Đau Bất Hạnh' như đã viết ngày 26 tháng 7 là một trong những số đó. Ở đây người phụ nữ Việt Kiều (xin giấu mặt) tại Mỹ thông cảm cho chồng về thăm quê hương nhưng anh chồng hơn 60 tuổi vẫn còn ngây thơ dại dột. Anh dính 'Nhóm Câu Sài Gòn' và rồi HIV lan sang cả vợ mình. Một gia đình tan nát vì đã về thăm Việt Nam!
Cách đây một tháng lại có tâm sự trải lòng của một du học sinh Việt Nam (cũng xin giấu tên) về chuyện nên ở lại Mỹ hay về. Đây là trăn trở khá phổ biến với người trẻ hôm nay và cũng rất đắng lòng khi ngẫm lại. Bức tâm thư khá dài, tôi xin tóm lại dưới đây. Đại để bạn trẻ nói rằng bạn muốn về Việt Nam lắm nhưng…
Cách đây một tháng lại có tâm sự trải lòng của một du học sinh Việt Nam (cũng xin giấu tên) về chuyện nên ở lại Mỹ hay về. Đây là trăn trở khá phổ biến với người trẻ hôm nay và cũng rất đắng lòng khi ngẫm lại. Bức tâm thư khá dài, tôi xin tóm lại dưới đây. Đại để bạn trẻ nói rằng bạn muốn về Việt Nam lắm nhưng…
Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014
Mênh Mang
Long lanh trăng sáng bên cầu
Lăn tăn con nước về đâu?
Hòn đá lặng yên không nói
Mặc khách trầm ngâm cúi đầu
Mênh mang nỗi sầu
Chôn sâu!
Tháng ngày biền biệt
Da diết!
Quãng đời sôi nổi
Qua rồi!
Qua rồi!
Một thời không tới
Nay đành quên thôi!
Muốn mấy cũng chỉ là...
Những phút thoáng qua
Trong nhạt nhòa mơ ước
Êm như con nước
Đẹp tựa vầng trăng
Miên man âm thầm
Cất giữ soi chung!
VTH
Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014
Khổ Qua Rừng, Món Ăn Bình Dị

Theo Đông y khổ qua còn gọi là mướp đắng, có tính hàn, không độc. Dùng thường giảm các bệnh về da, làm da dẻ mịn màng, có tác dụng thanh nhiệt, tiêu độc, trừ phiền, tiêu đờm, cắt cơn ho trong bệnh phổi... Còn theo Tây y khổ qua có chất chống gốc tự do, nguyên nhân gây lão hóa và phát sinh các bệnh về tim mạch, tăng huyết áp, rối loạn lipid máu, tổn thương thần kinh, viêm đường tiết niệu, tiểu đường, tăng oxy hóa glucose, ngăn chặn glucose vào tế bào, ức chế hoạt tính các men tổng hợp, có tác dụng sinh học giống insulin giúp cơ thể tăng tiết insulin rất tốt với bệnh nhân tiểu đường.
Thế là tui yên tâm hái lá khổ qua luộc và nấu canh ăn hàng ngày, đỡ một khoản tiền chợ mà cơ thể có thêm thuốc. Lá, ngọn khổ qua luộc ăn với cá chiên hoặc thịt kho, cá kho, còn nấu canh thì tùy với thịt hay tôm đều được nhưng nhớ khi luộc hay nấu canh nước vừa sôi vớt ra hoặc tắt lửa để bớt đắng.
Dạo này mấy người quen lâu ngày gặp lại ai cũng khen tui trẻ đẹp ra, da mởn như da em bé. Các bạn tin không thì tùy, nếu không ngại đắng và không chê món ăn dân dã mời các bạn ghé nhà tui ăn một lần cho biết.
NĐH
Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014
Đặng Trung Khanh Của T4 Đây!
Nhân ngày lễ Vu Lan tôi về Sài Gòn thăm mẹ thì nhận được cú điện thoại của anh bạn tưởng không bao giờ gặp lại... Vâng, Nguyễn Trung Khanh bằng da, bằng thịt của T4 năm xưa đấy các bạn. Chúng tôi làm vài ve bên nhau tại Làng Nướng Sỹ Phú và ôn lại bao kỷ niệm vui buồn. Thật mừng thấy bạn khỏe, đẹp giai hơn xưa.
Tôi viết vội mấy hàng để anh em có dịp nghía bạn mình và để thông báo nếu anh em nào muốn có thể gặp Khanh tại đám cưới ở InterContinental Asiana Saigon lúc 7 giờ tối ngày 16 tháng 8 này.
VTH
PS: Khanh từ Mỹ về lo đám cưới cho con trai. Đây là đám cưới của con bạn!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)